陆务观寄著色山水屏

宋代 韩元吉
我居面山俯潺湲,凭轩卧牖皆见山。 山光影入怀袖,秀色爽气非人寰。 故人怜我新结屋,犹恐看山未能足。 丹青写作何许图,不碍闭门聊纵目。 千峰缭绕生白云,小舟荡漾横江滨。 楼台高下出兰若,杳渺似有钟磬闻。 坐惊岩壑环四壁,寥落高秋变春色。 方壶瀛洲远不隔,武陵桃花定谁识。 君不见韦侯笔画古松,黑雨白日摧虬龙。 杜陵老翁三叹息,况有山木洪涛风。 又不见玉堂真仙草诏罢,静爱春山郭熙画。 文章信美身不閒,青嶂白波眼中借。 我今乘间身未衰,杖藜独步哦新诗。 出门见山入见画,桂兴自喜来无时。 卧龙山腰镜湖尾,知有高斋照清泚。 或名逼子示得休,旭坐玉堂应记此。
miàn shān chán yuán   píng xuān yǒu jiē jiàn shān  
shān guāng yǐng huái 怀 xiù   xiù shuǎng fēi rén huán  
rén lián xīn jié   yóu kǒng kàn shān wèi néng  
dān qīng xiě zuò   ài mén liáo zòng  
qiān fēng liáo rào shēng bái yún   xiǎo zhōu dàng yàng héng jiāng bīn  
lóu tái gāo xià chū lán   yǎo miǎo shì yǒu zhōng qìng wén  
zuò jīng yán huán   liáo luò gāo qiū biàn chūn  
fāng yíng zhōu yuǎn   líng táo huā dìng shuí shí  
jūn jiàn wéi hóu huà sōng   hēi bái cuī qiú lóng  
líng lǎo wēng sān tàn   kuàng yǒu shān hóng tāo fēng  
yòu jiàn táng zhēn xiān cǎo zhào   jìng ài chūn shān guō huà  
wén zhāng xìn měi shēn xián   qīng zhàng bái yǎn zhōng jiè  
jīn chéng jiàn shēn wèi shuāi   zhàng ó xīn shī  
chū mén jiàn shān jiàn huà   guì xīng lái shí  
lóng shān yāo jìng wěi   zhī yǒu gāo zhāi zhào qīng  
huò míng zi shì xiū   zuò táng yìng