芦苇

唐代 王贞白
高士想江湖,湖闲庭植芦。清风时有至,绿竹兴何殊。 嫩喜日光薄,疏忧雨点粗。惊蛙跳得过,斗雀袅如无。 未织巴篱护,几抬邛竹扶。惹烟轻弱柳,蘸水漱清蒲。 溉灌情偏重,琴樽赏不孤。穿花思钓叟,吹叶少羌雏。 寒色暮天映,秋声远籁俱。朗吟应有趣,潇洒十馀株。
gāo shì xiǎng jiāng   xián tíng zhí qīng fēng shí yǒu zhì   绿 zhú xīng shū
nèn guāng báo   shū yōu diǎn jīng tiào guò   dòu què niǎo
wèi zhī   tái qióng zhú yān qīng ruò liǔ   zhàn shuǐ shù qīng
gài guàn qíng piān zhòng   qín zūn shǎng chuān 穿 huā diào sǒu   chuī shǎo qiāng chú
hán tiān yìng   qiū shēng yuǎn lài lǎng yín yīng yǒu   xiāo shí zhū