鹭鸶林

宋代 韩淲
一段寒烟上,云行断复低。明中山映树,暗处水平溪。 村落篱门短,人家草屋齐。风回听幽绝,鸣午有荒鸡。
duàn hán yān shàng   yún xíng duàn míng zhōng shān yìng shù   àn chù shuǐ píng
cūn luò mén duǎn   rén jiā cǎo fēng huí tīng yōu jué   míng yǒu huāng