鹭鸶二首

唐代 齐己
日日沧江去,时时得意归。自能终洁白,何处误翻飞。 晚立银塘阔,秋栖玉露微。残阳苇花畔,双下钓鱼矶。 雪里曾迷我,笼中旧养君。忽从红蓼岸,飞出白鸥群。 影照翘滩浪,翎濡宿岛云。鸳鸿解相忆,天上列纷纷。
cāng jiāng   shí shí guī néng zhōng jié bái   chǔ fān fēi
wǎn yín táng kuò   qiū wēi cán yáng wěi huā pàn   shuāng xià diào
xuě céng   lóng zhōng jiù yǎng jūn cóng hóng liǎo àn   fēi chū bái ōu qún
yǐng zhào qiào tān làng   líng 宿 dǎo yún yuān hóng 鸿 jiě xiāng   tiān shàng liè fēn fēn