卢少师象升

清代 严遂成
书生上马能杀贼,青龙冈巅箭中额。刃又及鞍以手掣,进虓虎跳退兔脱。 贼谛视之公何物,白晰臞然膊独骨。天雄移军东南行,赐尚方剑赐节钺。 是时大帅新车殁,营门绝粮闭三日。慷慨洒泣继以血,有剿无堵或迎截。 歼其精骑七顶山,前阻汉江伏当设。封疆夫岂一人事,郧抚湖抚坚不出。 转战功多反被揭,迁之朔方计良失。从此秦楚蜀之交,杀贼者凶求贼吉。 主抚主款大辱国,天兵从天骑用铁。卖卜瞽人事荧惑,赤发于颊经面折。 孤军夜战嵩水桥,鼓声已死阵云热。监军坐拥关宁兵,距五十里遥邈秦越。 莽莽遗骸何处收,瘢痕刻划麻衣雪。此吾公也众肃拜,验覈□迟敛逾月。 明主直与忠臣雠,安得明年国犹活。家中望祭空招魂,魂归湄隐园之侧。 为读张公岳公传,英姿飒爽动毛发。桃溪夜半月光寒,如见五明骥跃沙河阔。
shū shēng shàng néng shā zéi   qīng lóng gāng diān jiàn zhōng é rèn yòu ān shǒu chè   jìn xiāo tiào tuì 退 tuō
zéi shì zhī gōng   bái rán tiān xióng jūn dōng nán xíng   shàng fāng jiàn jié yuè
shì shí shuài xīn chē   yíng mén jué liáng sān kāng kǎi xuè   yǒu jiǎo huò yíng jié
jiān jīng dǐng shān   qián hàn jiāng dāng shè fēng jiāng rén shì   yún jiān chū
zhuǎn zhàn gōng duō fǎn bèi jiē   qiān zhī shuò fāng liáng shī cóng qín chǔ shǔ zhī jiāo   shā zéi zhě xiōng qiú zéi
zhǔ zhǔ kuǎn guó   tiān bīng cóng tiān yòng tiě mài rén shì yíng huò   chì jiá jīng miàn shé
jūn zhàn sōng shuǐ qiáo   shēng zhèn yún jiān jūn zuò yōng guān níng bīng   shí yáo miǎo qín yuè
mǎng mǎng hái chǔ shōu   bān hén huá xuě gōng zhòng bài   yàn   chí liǎn yuè
míng zhǔ zhí zhōng chén chóu   ān míng nián guó yóu huó jiā zhōng wàng kōng zhāo hún   hún guī méi yǐn yuán zhī
wèi zhāng gōng yuè gōng chuán   yīng 姿 shuǎng dòng máo táo bàn yuè guāng hán   jiàn míng yuè shā kuò