庐山五猗

宋代 洪咨夔
猗若人兮葛布,渡柴桑兮水泠泠。 稚子髧两髦兮从而后。东家有酒兮, 绿参天其荫柳。山风凉兮月瞑, 枕白石兮未醒。漭无极兮天游, 不知乾之为马兮坤之为牛。
ruò rén   chái sāng shuǐ líng líng  
zhì dàn liǎng máo cóng ér hòu dōng jiā yǒu jiǔ    
绿 cān tiān yīn liǔ shān fēng liáng yuè míng    
zhěn bái shí wèi xǐng mǎng tiān yóu    
zhī qián zhī wèi kūn zhī wèi niú