庐山高歌

宋代 欧阳修
庐山高哉,几万仞兮,根盘几百里;峨然屹立乎长江。 长江西来走其下,是为扬澜左蠡兮,洪涛巨浪日夕相冲撞。 云消风止水镜净,泊舟登岸而望远兮,上摩青苍以霭,下压后土之鸿庞。 试往造乎其间兮,攀缘石磴窥空欲。 千崖万壑响松桧,悬崖巨石飞流淙。 水声聒聒乱人耳,六月飞霜洒石。 仙翁释子变往往而逢兮,吾尝恶其学幻而言。 但见丹霞翠壁远近映楼阁,晨钟暮鼓杳霭罗幡幢。 幽花野草不知其名兮,风吹雾湿香涧谷,时有白鹤飞来双。 幽寻远去不可极,便欲绝世遗纷。 羡君买田筑室老其下,插秧成畴兮酿酒盈缸。 欲令浮岚暖翠千万状,坐卧常对乎轩窗。 君怀磊有至宝,世俗不辨珉与。 策名为吏二十载,青衫白首困一邦。 宠荣声利不可以苟屈兮,自非清泉白石有深趣,其意何由降?丈夫壮节似君少,嗟我欲说安得巨笔如长杠!
shān gāo zāi   wàn rèn   gēn pán bǎi   é rán cháng jiāng  
cháng jiāng 西 lái zǒu xià   shì wèi yáng lán zuǒ   hóng tāo làng xiāng chōng zhuàng  
yún xiāo fēng zhǐ shuǐ jìng jìng   zhōu dēng àn ér wàng yuǎn   shàng qīng cāng ǎi   xià hòu zhī hóng 鸿 páng  
shì wǎng zào jiān   pān yuán shí dèng kuī kōng  
qiān wàn xiǎng sōng guì   xuán shí fēi liú cóng  
shuǐ shēng guō guō luàn rén ěr   liù yuè fēi shuāng shí  
xiān wēng shì biàn wǎng wǎng ér féng   cháng è xué huàn ér yán  
dàn jiàn dān xiá cuì yuǎn jìn yìng lóu   chén zhōng yǎo ǎi luó fān zhuàng  
yōu huā cǎo zhī míng   fēng chuī shī 湿 xiāng jiàn   shí yǒu bái fēi lái shuāng  
yōu xún yuǎn   biàn 便 jué shì fēn  
xiàn jūn mǎi tián zhù shì lǎo xià   chā yāng chéng chóu niàng jiǔ yíng gāng  
lìng lán nuǎn cuì qiān wàn zhuàng   zuò cháng duì xuān chuāng  
jūn huái 怀 lěi yǒu zhì bǎo   shì biàn mín  
míng wéi èr shí zài   qīng shān bái shǒu kùn bāng  
chǒng róng shēng gǒu   fēi qīng quán bái shí yǒu shēn   yóu jiàng   zhàng zhuàng jié shì jūn shǎo   jiē shuō ān zhǎng gāng