庐山东林寺次韵
东林日暮更登山,峰顶高僧有兰若。云萝磴道石参差,水声深涧树高下。
远公学佛却援儒,渊明嗜酒不入社。我亦爱山仍恋官,同是乾坤避人者。
我歌白云听者寡,山自点头泉自泻。月明壑底忽惊雷,夜半天风吹屋瓦。
dōng
东
lín
林
rì
日
mù
暮
gēng
更
dēng
登
shān
山
,
fēng
峰
dǐng
顶
gāo
高
sēng
僧
yǒu
有
lán
兰
rě
若
yún
。
luó
云
dèng
萝
dào
磴
shí
道
cēn
石
cī
参
shuǐ
差
,
shēng
水
shēn
声
jiàn
深
shù
涧
gāo
树
xià
高
下
。
yuǎn
远
gōng
公
xué
学
fó
佛
què
却
yuán
援
rú
儒
,
yuān
渊
míng
明
shì
嗜
jiǔ
酒
bù
不
rù
入
shè
社
wǒ
。
yì
我
ài
亦
shān
爱
réng
山
liàn
仍
guān
恋
tóng
官
,
shì
同
qián
是
kūn
乾
bì
坤
rén
避
zhě
人
者
。
wǒ
我
gē
歌
bái
白
yún
云
tīng
听
zhě
者
guǎ
寡
,
shān
山
zì
自
diǎn
点
tóu
头
quán
泉
zì
自
xiè
泻
yuè
。
míng
月
hè
明
dǐ
壑
hū
底
jīng
忽
léi
惊
yè
雷
,
bàn
夜
tiān
半
fēng
天
chuī
风
wū
吹
wǎ
屋
瓦
。