庐山瀑布

唐代 孙鲂
有山来便有,万丈落云端。雾喷千岩湿,雷倾九夏寒。 图中僧写去,湖上客回看。却羡为猿鹤,飞鸣近碧湍。
yǒu shān lái biàn 便 yǒu   wàn zhàng luò yún duān pēn qiān yán shī 湿   léi qīng jiǔ xià hán
zhōng sēng xiě   shàng huí kàn què xiàn wèi yuán   fēi míng jìn tuān