庐山瀑布

唐代 张碧
谁将织女机头练,贴出青山碧云面。造化工夫不等闲, 剪破澄江凝一片。怪来洞口流呜咽,怕见三冬昼飞雪。 石镜无光相对愁,漫漫顶上沉秋月。争得阳乌照山北, 放出青天豁胸臆。黛花新染插天风,蓦吐中心烂银色。 五月六月暑云飞,阁门远看澄心机。参差碎碧落岩畔, 梅花乱摆当风散。
shuí jiāng zhī tóu liàn   tiē chū qīng shān yún miàn zào huà gōng děng xián  
jiǎn chéng jiāng níng piàn guài lái dòng kǒu liú   jiàn sān dōng zhòu fēi xuě
shí jìng guāng xiāng duì chóu   màn màn dǐng shàng chén qiū yuè zhēng de yáng zhào shān běi  
fàng chū qīng tiān huō xiōng dài huā xīn rǎn chā tiān fēng   zhōng xīn làn yín
yuè liù yuè shǔ yún fēi   mén yuǎn kàn chéng xīn cēn suì luò yán pàn  
méi huā luàn bǎi dāng fēng sàn