庐山

明代 唐寅
匡庐山高高几重,山雨山?浓复浓。 烧丹未住屏风迭,骑驴来看香炉峰。 江上乌帽谁渡水,岩际白衣人采松。 古句磨崖留岁月,读之漫灭为修容。
kuāng shān gāo gāo zhòng   shān shān   ? nóng nóng
shāo dān wèi zhù píng fēng dié   lái kàn xiāng fēng
jiāng shàng mào shuí shuǐ   yán bái rén cǎi sōng
liú suì yuè   zhī màn miè wèi xiū róng