庐山

唐代 李咸用
非岳不言岳,此山通岳言。高人居乱世,几处满前轩。 秀作神仙宅,灵为风雨根。馀阴铺楚甸,一柱表吴门。 静得八公侣,雄临九子尊。对犹青熨眼,到必冷凝魂。 势受重湖让,形难七泽吞。黑岩藏昼电,紫雾泛朝暾。 莲堕宁唯华,玉焚堪小昆。倒松微发罅,飞瀑远成痕。 叠见云容衬,棱收雪气昏。裁诗曾困谢,作赋偶无孙。 流碍星光撇,惊冲雁阵翻。峰奇寒倚剑,泉曲旋如盆。 草短分雏雉,林明露掷猿。秋枫红叶散,春石谷雷奔。 月好虎溪路,烟深栗里源。醉吟长易醒,梦去亦销烦。 有觉南方重,无疑厚地掀。轻扬闻旧俗,端用镇元元。
fēi yuè yán yuè   shān tōng yuè yán gāo rén luàn shì   chù mǎn qián xuān
xiù zuò shén xiān zhái   líng wèi fēng gēn yīn chǔ diān   zhù biǎo mén
jìng gōng   xióng lín jiǔ zūn duì yóu qīng yùn yǎn   dào lěng níng hún
shì shòu zhòng ràng   xíng nán tūn hēi yán cáng zhòu diàn   fàn zhāo tūn
lián duò níng wéi huá   fén kān xiǎo kūn dào sōng wēi xià   fēi yuǎn chéng hén
dié xiàn yún róng chèn   léng shōu xuě hūn cái shī céng kùn xiè   zuò ǒu sūn
liú ài xīng guāng piē   jīng chōng yàn zhèn fān fēng hán jiàn   quán xuán pén
cǎo duǎn fēn chú zhì   lín míng zhì yuán qiū fēng hóng sàn   chūn dàn léi bēn
yuè hǎo   yān shēn yuán zuì yín zhǎng xǐng   mèng xiāo fán
yǒu jué nán fāng zhòng   hòu xiān qīng yáng wén jiù   duān yòng zhèn yuán yuán