陆汝陈兄七十作长句寿之

明代 王世贞
陆翁少年颇读书,赤手那敢攀公车。曾妇炊梨不解熟,陶儿觅栗安其愚。 自谓东吴一男子,长贫不合为徂使。酒肠欲斗灌将军,心计宁论桑御史。 偶然策棰游燕京,词组悬河坐上惊。后阁初开王处仲,青娥解赠韩君平。 此娥不独称国色,又是西来马肝石。一拂能令颜渥丹,再拂能令鬓丝黑。 小槽压得真珠红,金丝玉鲙玳瑁雄。谁能放箸无言好,若个行杯肯放空。 以兹陆翁殊意气,箕踞掀髯少流辈。谈锋让我秃麈毛,眼色从它落牛背。 有时高诵人相经,指点顾盻纷纵横。但令一事作唐举,何妨百客皆刚成。 陆翁陆翁今七十,犊力驹心才十七。从今烂醉一万场,扪虱桑榆看斜日。
wēng shào nián shū   chì shǒu gǎn pān gōng chē céng chuī jiě shú táo   ér ān    
wèi dōng nán   zhǎng pín wéi shǐ 使 jiǔ cháng dòu guàn jiāng jūn xīn   níng lùn sāng shǐ    
ǒu rán chuí yóu yān jīng   xuán zuò shàng jīng hòu chū kāi wáng chù zhòng qīng   é jiě zèng hán jūn píng    
é chēng guó   yòu shì 西 lái gān shí néng lìng yán dān zài   néng lìng bìn hēi    
xiǎo cáo zhēn zhū hóng   jīn kuài dài mào xióng shuí néng fàng zhù yán hǎo ruò   xíng bēi kěn fàng kōng    
wēng shū   xiān rán shǎo liú bèi tán fēng ràng zhǔ máo yǎn   cóng luò niú bèi    
yǒu shí gāo sòng rén xiàng jīng   zhǐ diǎn fēn zòng héng dàn lìng shì zuò táng   fáng bǎi jiē gāng chéng    
wēng wēng jīn shí   xīn cái shí cóng jīn làn zuì wàn chǎng mén   shī sāng kàn xié