卢泉之水次韵晁克民赠隐人

宋代 李廌
卢泉之水名何长,裂脐不到空莽苍。 读君诗句心已凉,便觉满耳清浪浪。 彼方逐臭如窃香,肝膈鼠饱神鹰扬。 有客饮水衣朝阳,睥睨不语中何伤。 过从得君想更乐,直欲造化穷微茫。 何当相从老此水,桀跖夷齐均是死。
quán zhī shuǐ míng zhǎng   liè dào kōng mǎng cāng
jūn shī xīn liáng   biàn 便 jué mǎn ěr qīng làng làng
fāng zhú chòu qiè xiāng   gān shǔ bǎo shén yīng yáng
yǒu yǐn shuǐ zhāo yáng   zhōng shāng
guò cóng de jūn xiǎng gèng   zhí zào huà qióng wēi máng
dāng xiāng cóng lǎo shuǐ   jié zhí jūn shì