路乾

宋代 陆游
日晒霜融步步泥,旬余不到石泉西。 连朝和暖得乾路,唤取邻翁来杖藜。
shài shuāng róng   xún dào shí quán 西
lián zhāo nuǎn qián   huàn lín wēng lái zhàng