路旁老人

唐代 耿湋
老人独坐倚官树,欲语潸然泪便垂。陌上归心无产业, 城边战骨有亲知。馀生尚在艰难日,长路多逢轻薄儿。 绿水青山虽似旧,如今贫后复何为。
lǎo rén zuò guān shù   shān rán lèi biàn 便 chuí shàng guī xīn chǎn  
chéng biān zhàn yǒu qīn zhī shēng shàng zài jiān nán   cháng duō féng qīng ér
绿 shuǐ qīng shān suī shì jiù   jīn pín hòu wéi