洛中送冀处士东游

唐代 杜牧
处士有儒术,走可挟车輈.坛宇宽帖帖,符彩高酋酋。 不爱事耕稼,不乐干王侯。四十馀年中,超超为浪游。 元和五六岁,客于幽魏州。幽魏多壮士,意气相淹留。 刘济愿跪履,田兴请建筹。处士拱两手,笑之但掉头。 自此南走越,寻山入罗浮。愿学不死药,粗知其来由。 却于童顶上,萧萧玄发抽。我作八品吏,洛中如系囚。 忽遭冀处士,豁若登高楼。拂榻与之坐,十日语不休。 论今星璨璨,考古寒飕飕。治乱掘根本,蔓延相牵钩。 武事何骏壮,文理何优柔。颜回捧俎豆,项羽横戈矛。 祥云绕毛发,高浪开咽喉。但可感神鬼,安能为献酬。 好入天子梦,刻像来尔求。胡为去吴会,欲浮沧海舟。 赠以蜀马箠,副之胡罽裘。饯酒载三斗,东郊黄叶稠。 我感有泪下,君唱高歌酬。嵩山高万尺,洛水流千秋。 往事不可问,天地空悠悠。四百年炎汉,三十代宗周。 二三里遗堵,八九所高丘。人生一世内,何必多悲愁。 歌阕解携去,信非吾辈流。
chǔ shì yǒu shù   zǒu xié chē zhōu   . tán kuān tiē tiē   cǎi gāo qiú qiú
ài shì gēng jià   gàn wáng hóu shí nián zhōng   chāo chāo wèi làng yóu
yuán liù suì   yōu wèi zhōu yōu wèi duō zhuàng shì   xiāng yān liú
liú yuàn guì   tián xīng qǐng jiàn chóu chǔ shì gǒng liǎng shǒu   xiào zhī dàn diào tóu
nán zǒu yuè   xún shān luó yuàn xué yào   zhī lái yóu
què tóng dǐng shàng   xiāo xiāo xuán chōu zuò pǐn   luò zhōng qiú
zāo chǔ shì   huō ruò dēng gāo lóu zhī zuò   shí xiū
lùn jīn xīng càn càn   kǎo hán sōu sōu zhì luàn jué gēn běn   màn yán xiāng qiān gōu
shì jùn zhuàng   wén yōu róu yán huí pěng dòu   xiàng héng máo
xiáng yún rào máo   gāo làng kāi yān hóu dàn gǎn shén guǐ   ān néng wéi xiàn chóu
hǎo tiān mèng   xiàng lái ěr qiú wéi huì   cāng hǎi zhōu
zèng shǔ chuí   zhī qiú jiàn jiǔ zài sān dòu   dōng jiāo huáng chóu
gǎn yǒu lèi xià   jūn chàng gāo chóu sōng shān gāo wàn chǐ   luò shuǐ liú qiān qiū
wǎng shì wèn   tiān kōng yōu yōu bǎi nián yán hàn   sān shí dài zōng zhōu
èr sān   jiǔ suǒ gāo qiū rén shēng shì nèi   duō bēi chóu
què jiě xié   xìn fēi bèi liú