落叶行

元代 吴师道
山窗独眠抱秋冷,四壁无声中夜醒。天清急雨忽万点,月出枯蛇纷众影。 开门飒飒非故林,满空乱叶抟愁阴。石涧流红□泉咽,藓痕掩碧孤蚕吟。 高秋共谁听萧瑟,却忆江南远游客。楚天摇落白日高,万里扁舟荡秋色。 江南客来归,山中叶亦稀。相思绕遍寒树下,有恨愿随秋风吹。 山空夜寒风渐微,惨惨霜露沾人衣,哀鸿独叫残云飞。
shān chuāng mián bào qiū lěng   shēng zhōng xǐng tiān qīng wàn diǎn   yuè chū shé fēn zhòng yǐng
kāi mén fēi lín   mǎn kōng luàn tuán chóu yīn shí jiàn liú hóng   quán yàn   xiǎn hén yǎn cán yín
gāo qiū gòng shuí tīng xiāo   què jiāng nán yuǎn yóu chǔ tiān yáo luò bái gāo   wàn piān zhōu dàng qiū
jiāng nán lái guī   shān zhōng xiāng rào biàn hán shù xià   yǒu hèn yuàn suí qiū fēng chuī
shān kōng hán fēng jiàn wēi   cǎn cǎn shuāng zhān rén   āi hóng 鸿 jiào cán yún fēi