落叶

宋代 王令
暮秋木落剥霜红,俄觉平林一夜空。 茂遂本凭枝干力,却辞枝干逐西风。
qiū luò shuāng hóng   é jué píng lín kōng  
mào suì běn píng zhī gàn   què zhī gàn zhú 西 fēng