洛阳曲

宋代 陈襄
有客顿征辔,暮宿洛阳堤, 洛阳繁华地,慨然心伤悲。 忆昔季伦家,朱门鼎贵时。 锦步四十里,冠盖相追随。 宠移百琲珠,醉击珊瑚枝。 一旦委沟壑,身随朝露晞。 绮楼自颠仆,金谷无人归。 缘珠千古魂,散作香尘飞。 荒榛塞中道,惟有寒螀啼。 嗟哉百世后,骄奢徒尔为。
yǒu dùn zhēng pèi   宿 luò yáng  
luò yáng fán huá   kǎi rán xīn shāng bēi  
lún jiā   zhū mén dǐng guì shí  
jǐn shí   guān gài xiāng zhuī suí  
chǒng bǎi bèi zhū   zuì shān zhī  
dàn wěi gōu   shēn suí zhāo  
lóu diān   jīn rén guī  
yuán zhū qiān hún   sàn zuò xiāng chén fēi  
huāng zhēn sāi zhōng dào   wéi yǒu hán jiāng  
jiē zāi bǎi shì hòu   jiāo shē ěr wèi