洛阳牡丹

宋代 梅尧臣
古来多贵色,殁去定何归。 清魄不应散,艳花还所依。 红栖金谷妓,黄值洛川妃。 朱紫亦皆附,可言人世稀。
lái duō guì   dìng guī  
qīng yīng sàn   yàn huā hái suǒ  
hóng jīn   huáng zhí luò chuān fēi  
zhū jiē   yán rén shì