洛阳怀古

元代 杨果
洛阳云树郁崔嵬,落日行人首重回。 山势忽从平野断,河声偏傍故宫哀。 《五噫》拟逐梁鸿去,六印休惊季子来。 惆怅青槐旧时路,年年无数野棠开。
luò yáng yún shù cuī wéi   luò xíng rén shǒu chóng huí  
shān shì cóng píng duàn   shēng piān bàng gōng āi  
zhú liáng hóng liù 鸿 yìn   xiū jīng lái      
chóu chàng qīng huái jiù shí   nián nián shù táng kāi