洛阳春/一落萦

宋代 陈师道
素手拈花纤软。生香相乱。却须诗力与丹青,恐俗手、难成染。一顾教人微倩。那堪亲见。不辞紫袖拂清尘,也要识、春风面。
shǒu niān huā xiān ruǎn shēng xiāng xiāng luàn què shī dān qīng   kǒng shǒu nán chéng rǎn jiào rén wēi qiàn kān qīn jiàn xiù qīng chén   yào shí chūn fēng miàn