洛阳春/一落萦

宋代 魏勷
冷艳幽香奇绝。粉金裁雪。无端又欲恨春风,恨不解、千千结。曲槛小池清切。倚烟笼月。佳人纤手傍柔条,似不忍、轻攀折。
lěng yàn yōu xiāng jué fěn jīn cái xuě duān yòu hèn chūn fēng   hèn jiě qiān qiān jié kǎn xiǎo chí qīng qiē yān lóng yuè jiā rén qiàn shǒu bàng róu tiáo   shì rěn qīng pān zhé