洛阳长句二首

唐代 杜牧
草色人心相与闲,是非名利有无间。桥横落照虹堪画, 树锁千门鸟自还。芝盖不来云杳杳,仙舟何处水潺潺。 君王谦让泥金事,苍翠空高万岁山。 天汉东穿白玉京,日华浮动翠光生。桥边游女珮环委, 波底上阳金碧明。月锁名园孤鹤唳,川酣秋梦凿龙声。 连昌绣岭行宫在,玉辇何时父老迎。
cǎo rén xīn xiāng xián   shì fēi míng yǒu jiàn qiáo héng luò zhào hóng kān huà  
shù suǒ qiān mén niǎo hái zhī gài lái yún yǎo yǎo   xiān zhōu chǔ shuǐ chán chán
jūn wáng qiān ràng jīn shì   cāng cuì kōng gāo wàn suì shān
tiān hàn dōng chuān 穿 bái jīng   huá dòng cuì guāng shēng qiáo biān yóu pèi huán wěi  
shàng yáng jīn míng yuè suǒ míng yuán   chuān hān qiū mèng záo lóng shēng
lián chāng xiù lǐng xíng gōng zài   niǎn shí lǎo yíng