络纬吟

元代 舒頔
夕露凄以清,凉飙飒然至。篱根断续声,长茧缲络纬。 双股依草荄,两翼鼓元气。月明更漏迟,似诉无限意。 微物尚知时,叹彼非物类。我怀素潇洒,闻汝澹忘虑。
qīng   liáng biāo rán zhì gēn duàn shēng zhǎng   jiǎn qiāo luò wěi    
shuāng cǎo gāi   liǎng yuán yuè míng gēng lòu chí shì   xiàn    
wēi shàng zhī shí   tàn fēi lèi huái 怀 xiāo wén   dàn wàng