落日

唐代 齐己
晚照背高台,残钟残角催。能销几度落,已是半生来。 吹叶阴风发,漫空暝色回。因思古人事,更变尽尘埃。
wǎn zhào bèi gāo tái   cán zhōng cán jiǎo cuī néng xiāo luò   shì bàn shēng lái
chuī yīn fēng   màn kōng míng huí yīn rén shì   gēng biàn jǐn chén āi