罗监庙挽诗
春风擢擢秀阶庭,岁晚悠然物外身。
不把簪缨伤野趣,肯迂剑骑拂天真。
种成坟上一枝桂,空老堂前百岁椿。
乡里善人今已矣,龙门送客一酸辛。
chūn
春
fēng
风
zhuó
擢
zhuó
擢
xiù
秀
jiē
阶
tíng
庭
,
suì
岁
wǎn
晚
yōu
悠
rán
然
wù
物
wài
外
shēn
身
。
bù
不
bǎ
把
zān
簪
yīng
缨
shāng
伤
yě
野
qù
趣
,
kěn
肯
yū
迂
jiàn
剑
qí
骑
fú
拂
tiān
天
zhēn
真
。
zhǒng
种
chéng
成
fén
坟
shàng
上
yī
一
zhī
枝
guì
桂
,
kōng
空
lǎo
老
táng
堂
qián
前
bǎi
百
suì
岁
chūn
椿
。
xiāng
乡
lǐ
里
shàn
善
rén
人
jīn
今
yǐ
已
yǐ
矣
,
lóng
龙
mén
门
sòng
送
kè
客
yī
一
suān
酸
xīn
辛
。