落花十首 其四

明代 释函可
未曾衰谢断人肠,拗折何因委道旁。却忆人时情漫切,镜台从此恨眉长。
wèi céng shuāi xiè duàn rén cháng   ǎo shé yīn wěi dào páng què rén shí qíng màn qiè   jìng tái cóng hèn méi zhǎng