落花诗 其二
飘飘红泪送多情,杜宇催啼不住声。楚客墙东春已改,汉宫斜上月偏明。
伤心酒盏千缗尽,扑面香尘一阵轻。最恨葳蕤便相见,泥人如梦竟何成。
piāo
飘
piāo
飘
hóng
红
lèi
泪
sòng
送
duō
多
qíng
情
,
dù
杜
yǔ
宇
cuī
催
tí
啼
bú
不
zhù
住
shēng
声
chǔ
。
kè
楚
qiáng
客
dōng
墙
chūn
东
yǐ
春
gǎi
已
hàn
改
,
gōng
汉
xié
宫
shàng
斜
yuè
上
piān
月
míng
偏
明
。
shāng
伤
xīn
心
jiǔ
酒
zhǎn
盏
qiān
千
mín
缗
jǐn
尽
,
pū
扑
miàn
面
xiāng
香
chén
尘
yī
一
zhèn
阵
qīng
轻
zuì
。
hèn
最
wēi
恨
ruí
葳
biàn
蕤
xiāng
便
jiàn
相
ní
见
,
rén
泥
rú
人
mèng
如
jìng
梦
hé
竟
chéng
何
成
。