落花十绝

宋代 冯时行
幽栖竹路满苍苔,花拥柴扉午未开。 可是春风料理得,时吹一片过窗来。
yōu zhú mǎn cāng tái   huā yōng chái fēi wèi kāi
shì chūn fēng liào   shí chuī piàn guò chuāng lái