落花短吟

宋代 邵雍
花间水畔绿如茵,兴废曾经汉与秦。 占了山川无限地,愁伤今古几何人。 严霜杀尽还逢雨,野火烧残又遇春。 不那路傍多此物,农家长是费耕耘。
huā jiān shuǐ pàn 绿 yīn   xīng fèi céng jīng hàn qín  
zhàn le shān chuān xiàn   chóu shāng jīn rén  
yán shuāng shā jǐn hái féng   huǒ shāo cán yòu chūn  
bàng duō   nóng jiā cháng shì fèi gēng yún