落花长吟

宋代 邵雍
以酒战花秾,花秾酒更浓。 花能十日尽,酒未百壶空。 尚喜装衣袂,犹怜坠酒锺。 多情唯粉蝶,薄倖是游蜂。 减却墙头艳。添为径畔红。 飘零深院宇,点缀静帘栊。 又恐随流水,仍忧嫁远风。 水流犹委曲,风远便西东。 狼籍残春后,离披晚照中。 亭台虽有主,轩骑断无踪。 剑去拥妃子,兵来围石崇。 马嵬方恋恋,金谷正匆匆。 曹植辞休切,襄王梦已终。 谬称寻洛浦,浪说数巫峰。 燕诉冤还在,莺传信莫通。 苔钱如可买,柳線自能缝。 怅望尤真宰,凄凉殢化工。 放教成烂漫,不使略从容。 命扫心争忍,言心计遂穷。 异香销骨髓,绝色死英雄。 任诧回天力,饶矜盖世功。 奈何时既往,到了事难重。 开谢形相戾,兴衰理一同。 天面之浅者,未始免忡忡。
jiǔ zhàn huā nóng   huā nóng jiǔ gèng nóng  
huā néng shí jǐn   jiǔ wèi bǎi kōng  
shàng zhuāng mèi   yóu lián zhuì jiǔ zhōng  
duō qíng wéi fěn dié   báo xìng shì yóu fēng  
jiǎn què qiáng tóu yàn tiān wèi jìng pàn hóng    
piāo líng shēn yuàn   diǎn zhuì jìng lián lóng  
yòu kǒng suí liú shuǐ   réng yōu jià yuǎn fēng  
shuǐ liú yóu wěi   fēng yuǎn biàn 便 西 dōng  
láng cán chūn hòu   wǎn zhào zhōng  
tíng tái suī yǒu zhǔ   xuān duàn zōng  
jiàn yōng fēi   bīng lái wéi shí chóng  
wéi fāng liàn liàn   jīn zhèng cōng cōng  
cáo zhí xiū qiè   xiāng wáng mèng zhōng  
miù chēng xún luò   làng shuō shù fēng  
yàn yuān hái zài   yīng chuán xìn tōng  
tái qián mǎi   liǔ xiàn néng fèng  
chàng wàng yóu zhēn zǎi   liáng huà gōng  
fàng jiào chéng làn màn   shǐ 使 lüè cóng róng  
mìng sǎo xīn zhēng rěn   yán xīn suì qióng  
xiāng xiāo suǐ   jué yīng xióng  
rèn chà huí tiān   ráo jīn gài shì gōng  
nài shí wǎng   dào liǎo shì nán zhòng  
kāi xiè xíng xiāng   xīng shuāi tóng  
tiān miàn zhī qiǎn zhě   wèi shǐ miǎn chōng chōng