落花

唐代 黄滔
落花辞高树,最是愁人处。一一旋成泥,日暮有风雨。 不如沙上蓬,根断随长风。飘然与道俱,无情任西东。
luò huā gāo shù   zuì shì chóu rén chù xuán chéng   yǒu fēng
shā shàng péng   gēn duàn suí cháng fēng piāo rán dào   qíng rèn 西 dōng