落花

宋代 赵鼎
花飞便觉春容减,一阵狂风满地红。可惜馀芳留不得,夜深人静月朦胧。
huā fēi biàn 便 jué chūn róng jiǎn   zhèn kuáng fēng mǎn hóng fāng liú   shēn rén jìng yuè méng lóng