落花

唐代 郑昈
早春见花枝,朝朝恨发迟。直看花落尽,却意未开时。 以此方人世,弥令感盛衰。始知山简绕,频向习家池。
zǎo chūn jiàn huā zhī   zhāo zhāo hèn chí zhí kàn huā luò jǐn   què wèi kāi shí
fāng rén shì   lìng gǎn shèng shuāi shǐ zhī shān jiǎn rào   pín xiàng jiā chí