落鸿

宋代 范成大
落鸿声里怨关山,泪湿秋衣不肯乾。 只道一番新雨过,谁知双袖倚楼寒。
luò hóng 鸿 shēng yuàn guān shān   lèi shī 湿 qiū kěn qián
zhī dào fān xīn guò   shéi zhī shuāng xiù lóu hán