罗汉寺

宋代 戴复古
半空紫翠隔微茫,隐隐钟声落下方。 名胜直同天地老,青山不管古今忙。 散分瀑布烟霞润,点检苍松岁月长。 绝顶好云如恋客,尽教怡阅到斜阳。
bàn kōng cuì wēi máng   yǐn yǐn zhōng shēng xià fāng
míng shèng zhí tóng tiān lǎo   qīng shān guǎn jīn máng
sàn fēn yān xiá rùn   diǎn jiǎn cāng sōng suì yuè zhǎng
jué dǐng hǎo yún liàn   jìn jiào yuè dào xié yáng