罗浮山三十咏 其十三
飞云天半碧层层,万仞孤峰不易登。行遇断崖看撒手,去当无路莫牵藤。
一茎细草皆成药,方寸閒田可住僧。多少懦顽难到处,程途终日问南能。
fēi
飞
yún
云
tiān
天
bàn
半
bì
碧
céng
层
céng
层
,
wàn
万
rèn
仞
gū
孤
fēng
峰
bù
不
yì
易
dēng
登
xíng
。
yù
行
duàn
遇
yá
断
kàn
崖
sā
看
shǒu
撒
qù
手
,
dāng
去
wú
当
lù
无
mò
路
qiān
莫
téng
牵
藤
。
yī
一
jīng
茎
xì
细
cǎo
草
jiē
皆
chéng
成
yào
药
,
fāng
方
cùn
寸
xián
閒
tián
田
kě
可
zhù
住
sēng
僧
duō
。
shǎo
多
nuò
少
wán
懦
nán
顽
dào
难
chù
到
chéng
处
,
tú
程
zhōng
途
rì
终
wèn
日
nán
问
néng
南
能
。