罗浮高

唐代 陈政
罗浮山高高,莫知其纪极。矗然以孤峙,去天才咫尺。 云霞变态不可名,掩映长留万古青。势侔五岳通勾曲,四远相望如在目。 潜蒸二气作甘霖,万物沾濡生意足。三千六百丈,四百十二峰。 鸟飞尚不过,兽迹岂能穷。专奇擅胜夺神力,巧成妙设亏天工。 我曾试一登,绝顶凌天风。彼沧溟之深若停潦,诸山俯视犹蚁封。 罗浮山,镇兹东南何崔嵬。罗山止其所,浮山海上来。 罗耶浮耶终莫辨,荒唐流说谁亲见。轩辕遗迹已成空,葛洪丹灶封苔藓。 但见石楼隐隐势若仙,铁桥斗绝难夤缘。瀑布垂流三千仞,湖波直与海潮连。 璇房七十二,玲珑曲折天然异。亚虎巡山不咥人,越鸡五距飞还止。 罗浮之山足游娱,有林可樵溪可渔。羡君住近山之麓,襟带云霞水竹居。 良田负郭课僮耕,既看东作又西成。得禾酿作酒如渑,颓然醉倒复还醒。 推窗便对罗浮青,白云英英水泠泠。云英英以怡情,水泠泠以濯缨。 随取而足,其谁与争。罗浮之山,钟灵孕秀,不在君身在君后。 凤毛已见薄青云,事业终当媲古人。乡园南望九千里,为忆罗浮歌送君。
luó shān gāo gāo   zhī chù rán zhì   tiān cái zhǐ chǐ
yún xiá biàn tài míng   yǎn yìng zhǎng liú wàn qīng shì móu yuè tōng gōu   yuǎn xiāng wàng zài
qián zhēng èr zuò gān lín   wàn zhān shēng sān qiān liù bǎi zhàng   bǎi shí èr fēng
niǎo fēi shàng guò   shòu néng qióng zhuān shàn shèng duó shén   qiǎo chéng miào shè kuī tiān gōng
céng shì dēng   jué dǐng líng tiān fēng cāng míng zhī shēn ruò tíng liáo   zhū shān shì yóu fēng
luó shān   zhèn dōng nán cuī wéi luó shān zhǐ suǒ   shān hǎi shàng lái
luó zhōng biàn   huāng táng liú shuō shuí qīn jiàn xuān yuán chéng kōng   hóng dān zào fēng tái xiǎn
dàn jiàn shí lóu yǐn yǐn shì ruò xiān   tiě qiáo dòu jué nán yín yuán chuí liú sān qiān rèn   zhí hǎi cháo lián
xuán fáng shí èr   líng lóng zhé tiān rán xún shān rén   yuè fēi hái zhǐ
luó zhī shān yóu   yǒu lín qiáo xiàn jūn zhù jìn shān zhī   jīn dài yún xiá shuǐ zhú
liáng tián guō tóng gēng   kàn dōng zuò yòu 西 chéng niàng zuò jiǔ miǎn   tuí rán zuì dào huán xǐng
tuī chuāng biàn 便 duì luó qīng   bái yún yīng yīng shuǐ líng líng yún yīng yīng qíng   shuǐ líng líng zhuó yīng
suí ér   shuí zhēng luó zhī shān   zhōng líng yùn xiù   zài jūn shēn zài jūn hòu
fèng máo jiàn báo qīng yún   shì zhōng dāng rén xiāng yuán nán wàng jiǔ qiān   wèi luó sòng jūn