罗浮对雪歌

清代 屈大均
峤南自古无大雪,况复罗浮火洞穴。山人不识冰与霜,白露少凝阴道绝。 今年季冬太苦寒,雪花三尺如玉盘。麻姑玉女尽头白,四百缟素失峰峦。 天气忽将南作北,层冰峨峨路四塞。浮碇冈头似白山,罗阳溪口成敕勒。 千株万株松欲摧,梅花冻死无一开。北风惨吹笼葱裂,猿狖僵卧吟且哀。 辟寒有方得仙客,斫取龙鳞薪琥珀。地炉烧出日轮红,天井迸来云箭白。 咫尺空濛接海津,光摇宫阙失金银。玉作越王烽火树,瑶华飞满珊瑚身。 天鸡夜半冻不叫,曜灵忍失朱明照。久伤乌羽坠重光,安得烛龙衔一爝。 欲挽羲车力士无,穷阴苦逼岁华徂。麑裘不暖难消夜,坐拥瑶琴影太弧。
qiáo nán xuě   kuàng luó huǒ dòng xué shān rén shí bīng shuāng   bái shǎo níng yīn dào jué
jīn nián dōng tài hán   xuě huā sān chǐ pán jìn tóu bái   bǎi gǎo shī fēng luán
tiān jiāng nán zuò běi   céng bīng é é sài dìng gāng tóu shì bái shān   luó yáng kǒu chéng chì
qiān zhū wàn zhū sōng cuī   méi huā dòng kāi běi fēng cǎn chuī lóng cōng liè   yuán yòu jiāng yín qiě āi
hán yǒu fāng de xiān   zhuó lóng lín xīn shāo chū lún hóng   tiān jǐng bèng lái yún jiàn bái
zhǐ chǐ kōng méng jiē hǎi jīn   guāng yáo gōng què shī jīn yín zuò yuè wáng fēng huǒ shù   yáo huá fēi mǎn shān shēn
tiān bàn dòng jiào   yào líng rěn shī zhū míng zhào jiǔ shāng zhuì chóng guāng   ān zhú lóng xián jué
wǎn chē shì   qióng yīn suì huá qiú nuǎn nán xiāo   zuò yōng yáo qín yǐng tài