落第,赠杨侍御兼拜员外仍充安大夫判官赴范

唐代 刘长卿
职副旌旄重,才兼识量通。使车遥肃物,边策远和戎。 掷地金声著,从军宝剑雄。官成稽古力,名达济时功。 肃穆乌台上,雍容粉署中。含香初待漏,持简旧生风。 黠吏偏惊隼,贪夫辄避骢。且知荣已隔,谁谓道仍同。 念旧追连茹,谋生任转蓬。泣连三献玉,疮惧再伤弓。 恋土函关外,瞻尘灞水东。他时书一札,犹冀问途穷。
zhí jīng máo zhòng   cái jiān shí liàng tōng shǐ 使 chē yáo   biān yuǎn róng
zhì jīn shēng zhù   cóng jūn bǎo jiàn xióng guān chéng   míng shí gōng
tái shàng   yōng róng fěn shǔ zhōng hán xiāng chū dài lòu   chí jiǎn jiù shēng fēng
xiá piān jīng sǔn   tān zhé cōng qiě zhī róng   shuí wèi dào réng tóng
niàn jiù zhuī lián   móu shēng rèn zhuǎn péng lián sān xiàn   chuāng zài shāng gōng
liàn hán guān wài   zhān chén shuǐ dōng shí shū zhá   yóu wèn qióng