落第东归

唐代 罗邺
年年春色独怀羞,强向东归懒举头。 莫道还家便容易,人间多少事堪愁。
nián nián chūn huái 怀 xiū   qiáng xiàng dōng guī lǎn tóu
dào huán jiā biàn 便 róng   rén jiān duō shǎo shì kān chóu