洛春谣

宋代 司马槱
洛阳碧水扬春风,铜驼陌上桃花红。高楼叠柳绿相向,绡帐金銮香雾浓。 龙裘公子五陵客,拳毛赤兔双蹄白。金钩宝玦逐飞香,醉入花丛恼花魄。 青娥皓齿列吴娼,梅粉妆成半额黄。罗屏绣幕围寒玉,帐里吹笙学凤凰。 细绿围红晓烟湿,车马騑騑云栉栉。琼蕊杯深琥珀浓,鸳鸯枕镂珊瑚涩。 吹龙笛,歌白纻,兰席淋漓日将暮。君不见灞陵岸上杨柳枝,青青送别伤南浦。
luò yáng shuǐ yáng chūn fēng   tóng tuó shàng táo huā hóng gāo lóu dié liǔ xiāng 绿 xiàng xiāo   zhàng jīn luán xiāng nóng    
lóng qiú gōng líng   quán máo chì shuāng bái jīn gōu bǎo jué zhú fēi xiāng zuì   huā cóng nǎo huā    
qīng é hào chǐ 齿 liè chāng   méi fěn zhuāng chéng bàn é huáng luó píng xiù wéi hán zhàng   chuī shēng xué fèng huáng    
绿 wéi hóng xiǎo yān shī 湿   chē fēi fēi yún zhì zhì qióng ruǐ bēi shēn nóng yuān   yāng zhěn lòu shān    
chuī lóng   bái zhù   lán lín jiāng jūn jiàn líng àn shàng yáng liǔ zhī qīng   qīng sòng bié shāng nán