轮台子·一枕清宵好梦

宋代 柳永
一枕清宵好梦,可惜被、邻鸡唤觉。匆匆策马登途,满目 淡烟衰草。前驱风触鸣珂 ,过霜林、渐觉惊栖鸟。冒征尘远况,自古凄凉长安道。 行行又历孤村,楚天阔、 望中未晓。 念劳生,惜芳年壮岁,离多欢少。叹断梗难停,暮云渐杳 。但黯黯魂消,寸肠凭谁 表。恁驱驱、何时是了。又争似、却返瑶京,重买千金笑 。
zhěn qīng xiāo hǎo mèng   bèi lín huàn jué cōng cōng dēng   mǎn
dàn yān shuāi cǎo qián fēng chù míng
  guò shuāng lín jiàn jué jīng niǎo mào zhēng chén yuǎn kuàng   liáng cháng ān dào
xíng xíng yòu cūn   chǔ tiān kuò
wàng zhōng wèi xiǎo
niàn láo shēng   fāng nián zhuàng suì   duō huān shǎo tàn duàn gěng nán tíng   yún jiàn yǎo
dàn àn àn hún xiāo   cùn cháng píng shuí
biǎo nèn shí shì le yòu zhēng què fǎn yáo jīng   zhòng mǎi qiān jīn xiào