轮台子·雾敛澄江

宋代 柳永
雾敛澄江,烟消蓝光碧。彤霞衬遥天,掩映断续,半空残 月。孤村望处人寂寞,闻 钓叟、甚处一声羌笛。九疑山畔才雨过,斑竹作、血痕添 色。感行客。翻思故国, 恨因循阻隔。路久沈消息。 正老松枯柏情如织。闻野猿啼,愁听得。见钓舟初山,芙 蓉渡头,鸳鸯滩侧。干名 利禄终无益。念岁岁间阻,迢迢紫陌。翠蛾娇艳,从别后 经今,花开柳拆伤魂魄。 利名牵役。又争忍、把光景抛掷。
liǎn chéng jiāng   yān xiāo lán guāng tóng xiá chèn yáo tiān   yǎn yìng duàn   bàn kōng cán
yuè cūn wàng chǔ rén   wén
diào sǒu shén chù shēng qiāng jiǔ shān pàn cái guò   bān zhú zuò xuè hén tiān
gǎn xíng fān guó  
hèn yīn xún jiǔ shěn xiāo xi
zhèng lǎo sōng bǎi qíng zhī wén yuán   chóu tīng jiàn diào zhōu chū shān  
róng tóu   yuān yāng tān gàn míng
zhōng niàn suì suì jiàn   tiáo tiáo cuì é jiāo yàn   cóng bié hòu
jīng jīn   huā kāi liǔ chāi shāng hún
míng qiān yòu zhēng rěn guāng jǐng pāo zhì