论俗十二首

宋代 刘子翚
兹乡山水佳,昔乃为盗窟。 吾卢已煨烬,荒草墙兀兀。 墙东大梨树,惟此为旧物。 火烧枝叶尽,老本更奇崛。 众鸟罢高栖,空庭失清樾。 邻儿利薪爨,往往肆戕伐。 岂知昂霄势,长养自毫末。 寒堤孤碓在,废圃鸣泉出。 衡茅且经营,霜霰昔仓猝。
xiāng shān shuǐ jiā   nǎi wèi dào  
wēi jìn   huāng cǎo qiáng  
qiáng dōng shù   wéi wèi jiù  
huǒ shāo zhī jǐn   lǎo běn gèng jué  
zhòng niǎo gāo   kōng tíng shī qīng yuè  
lín ér xīn cuàn   wǎng wǎng qiāng  
zhī áng xiāo shì   cháng yǎng háo  
hán duì zài   fèi míng quán chū  
héng máo qiě jīng yíng   shuāng xiàn cāng