论俗十二首

宋代 刘子翚
粤人多悍骄,风声亦惟旧。 儿童仅胜衣,挟箠相格斗。 艺精气益横,质化心忘陋。 家饶喜称侠,世乱甘为寇。 岂伊天性然,习俗所成就。 吾闻互乡童,翱翔圣贤囿。 隐豺弄斓斑,攻驹发驰骤。 佩觽尔何知,义方得无谬。
yuè rén duō hàn jiāo   fēng shēng wéi jiù  
ér tóng jǐn shèng   xié chuí xiāng dòu  
jīng héng   zhì huà xīn wàng lòu  
jiā ráo chēng xiá   shì luàn gān wèi kòu  
tiān xìng rán   suǒ chéng jiù  
wén xiāng tóng   áo xiáng shèng xián yòu  
yǐn chái nòng lán bān   gōng chí zhòu  
pèi ěr zhī   fāng miù