论俗十二首

宋代 刘子翚
悬墙挂德音,尽驰今年租。 旄倪发欢谣,助达和气舒。 皇恩施甚厚,疲疗望少苏。 吁嗟吏舞文,诏纸墨未渝。 借贷尽白著,勾稽穷宿逋。 掊克傥归公,民贫犹乐输。 量权徵倍耗,夤缘窃其余。 宁逢盗剽攘,厌闻吏追呼。 盗奸久必戢,吏奸无由锄, 雷霆不言威,肉食忍自诬。 故态勿狃习,穷阎勿侵渔。 勿谓天听高,勿谓黔首愚。
xuán qiáng guà yīn   jǐn chí jīn nián  
mào huān yáo   zhù shū  
huáng ēn shī shén hòu   liáo wàng shǎo  
jiē wén   zhào zhǐ wèi  
jiè dài jǐn bái zhù   gōu qióng 宿  
póu tǎng guī gōng   mín pín yóu shū  
liàng quán zhēng bèi hào   yín yuán qiè  
níng féng dào piāo rǎng   yàn wén zhuī  
dào jiān jiǔ   jiān yóu chú  
léi tíng yán wēi   ròu shí rěn  
tài niǔ   qióng yán qīn  
wèi tiān tīng gāo   wèi qián shǒu