论诗 其五

宋代 章甫
诗仙诗鬼又诗囚,去取多偏各有由。奇想都能凭己出,雄词何必与人犹。 直探学海无量底,便立骚坛最上头。触手生春皆妙谛,翻新花样也风流。
shī xiān shī guǐ yòu shī qiú   duō piān yǒu yóu xiǎng dōu néng píng chū xióng   rén yóu    
zhí tàn xué hǎi liàng   biàn 便 sāo tán zuì shàng tou chù shǒu shēng chūn jiē miào fān   xīn huā yàng fēng liú